Mình bị nhanh chán. Thú thật là vậy.

Khi mới bắt tay vào làm game, mình hào hứng lắm. Từng dòng code, từng cú nhảy của player đều làm mình thấy như vừa mở ra một cánh cửa mới. Mình nhớ lần đầu cho nhân vật Shura chạy được, nhảy được, chém được… cảm giác lúc đó như vừa phá đảo. Tất cả những gì mình muốn làm ban đầu đã thành công, và trong khoảnh khắc ấy, mình thấy vui thật sự.

Nhưng cũng chính từ đó, đam mê lại tụt dốc. Khi phần cơ chế player đã hoàn thiện, mình bỗng chẳng còn mấy hứng thú để đi tiếp. Vẽ cốt truyện, trải map, tạo level – tất cả những phần đáng lẽ phải nối tiếp lại trở thành gánh nặng. Mỗi lần mở project, mình không còn háo hức nữa, mà chỉ thấy nặng đầu.

Như game Shura hiện tại, player hoàn thiện quá rồi. Đã chạy ngon, đã đánh ổn. Nhưng mình thì bỗng lười, chẳng muốn ngồi cặm cụi xây cốt truyện, chẳng muốn sắp map hay polish level. Đầu óc lại bắt đầu nghĩ sang chỗ khác: “Hay thử 3D xem sao? Chắc thú vị lắm.”

Cái kiểu này… nghe thì giống “ham học hỏi,” nhưng thực ra nó làm mình thấy mệt. Mình cứ chạy theo cái mới, nhưng lại chẳng hoàn thiện cái cũ. Được một đoạn thì bỏ, dự án nào cũng dở dang, chẳng có cái gì thật sự xong cả. Và nghĩ kĩ, nó không hề tốt.

Mình chán chính bản thân vì cái tính nhanh chán này. Nó như một vòng lặp: bắt đầu thì máu lửa, nửa đường thì tụt hứng, rồi lại quay sang tìm cái mới. Nghe có vẻ “đa năng,” nhưng thật ra chỉ là thiếu kiên nhẫn.

Suy cho cùng, nếu mình không tập thay đổi, không tập chịu khó hơn, thì mãi mãi sẽ chẳng có gì trọn vẹn. Cứ đi thêm một bước lại bỏ cuộc, thì cả đời cũng chỉ gom lại được vài mảnh vỡ.

Mình nghĩ mình cần tập ngồi lại, kiên nhẫn hơn với chính dự án mình đã bắt đầu. Hoàn thiện nó, dù có khó, dù có chán, vẫn phải cắn răng làm. Không phải để chứng minh cho ai, mà để chứng minh cho chính mình rằng mình có thể đi đến tận cùng một con đường.

Có thể mình sẽ vấp, có thể sẽ mất rất nhiều thời gian. Nhưng thà đi chậm mà tới đích, còn hơn là cứ đứng giữa đường, rồi rẽ ngang, rồi lại rẽ dọc, cuối cùng chẳng biết mình đã đi đâu.

Nhanh chán không phải là một cái tội. Nhưng nếu cứ để mặc, nó sẽ nuốt hết tương lai của mình. Vậy nên… dù khó, mình vẫn phải thay đổi. Và Shura, có lẽ, chính là cơ hội để mình tập làm điều đó.